Nhiều bài tự gọi là nghiên cứu hỗn hợp thực ra là hai nghiên cứu rời đặt cạnh nhau trong cùng một bài — phần định lượng và phần định tính không hề tham chiếu lẫn nhau.
Kết hợp thật đòi hỏi hai phần trả lời cùng một câu hỏi từ hai phía.
Ba cách kết hợp
- Định tính trước: khám phá để xây công cụ đo cho phần định lượng.
- Định lượng trước: tìm ra mẫu hình rồi định tính giải thích vì sao.
- Song song: hai phần chạy cùng lúc, đối chiếu kết quả với nhau.
- Chọn cách nào phụ thuộc bạn cần khám phá hay cần giải thích.
Cái làm nó thật sự hỗn hợp
- Kết quả một phần ảnh hưởng tới cách phân tích phần kia.
- Phần bàn luận tích hợp cả hai, không tách thành hai mục.
- Chỗ hai phần không khớp được nêu ra và bàn tới.
- Điểm cuối là chỗ có giá trị nhất và hay bị bỏ qua nhất.
Khi hai phần mâu thuẫn
- Đó không phải thất bại — đó là phát hiện.
- Số liệu nói một đằng, người trả lời nói một nẻo: vì sao?
- Thường là do công cụ đo không nắm được điều người ta thực sự trải qua.
- Bàn thẳng vào mâu thuẫn thay vì chọn một bên.
Đánh giá từng phần theo chuẩn của nó
- Không hỏi cỡ mẫu định tính có đại diện không.
- Không hỏi phần định lượng có đạt bão hoà không.
- Mỗi phần có tiêu chí chất lượng riêng.
Thực tế về nguồn lực
- Hỗn hợp tốn gần gấp đôi thời gian, không phải một rưỡi.
- Cần kỹ năng ở cả hai phương pháp, hoặc cần hai người.
- Làm một phương pháp cho tốt hơn làm hai phương pháp nửa vời.
Một điều đáng nhớ
Chỗ hai phần không khớp nhau là chỗ có giá trị nhất trong một nghiên cứu hỗn hợp.
Nếu số liệu và lời kể của người tham gia nói hai điều khác nhau, đó là dấu hiệu bạn đang đo không đúng thứ mình nghĩ — và không thiết kế đơn phương pháp nào cho bạn biết điều đó.
Câu hỏi thường gặp
Vấn đề của nhiều bài gọi là hỗn hợp?
Chúng thực ra là hai nghiên cứu rời đặt cạnh nhau, với phần định lượng và định tính không tham chiếu lẫn nhau.
Có mấy cách kết hợp?
Định tính trước để xây công cụ đo, định lượng trước rồi định tính giải thích, hoặc song song đối chiếu kết quả với nhau.
Cái gì làm nó thật sự hỗn hợp?
Kết quả một phần ảnh hưởng cách phân tích phần kia, bàn luận tích hợp cả hai không tách hai mục, và chỗ hai phần không khớp được nêu ra.
Khi hai phần mâu thuẫn thì sao?
Đó không phải thất bại mà là phát hiện — thường do công cụ đo không nắm được điều người ta thực sự trải qua.
Đánh giá từng phần thế nào?
Theo chuẩn riêng của nó — không hỏi cỡ mẫu định tính có đại diện không, không hỏi phần định lượng có đạt bão hoà không.